Triệu chứng
Các triệu chứng của
bệnh tay chân miệng thường xuất hiện trong vòng 3-5 ngày sau khi tiếp
xúc với nhiễm trùng. Thời gian này được gọi là giai đoạn ủ bệnh.
Những triệu chứng sớm của bệnh tay chân miệng gồm:
- Sốt cao - thường khoảng 38-39°C
- Chán ăn
- Ho
- Đau bụng
- Đau họng
Đôi khi, bệnh tay chân miệng có thể gây nôn, nhất là nếu do chủng enterovirus 71 gây ra.
Những triệu chứng sớm này có thể kéo dài 12-48 giờ.
Loét miệng: Sau 1 hoặc 2 ngày, các nốt đỏ bắt đầu xuất hiện trong miệng, nhất là quanh lưỡi, lợi và mặt trong má.
Đầu tiên, những nốt này
có kích thước bằng chiếc cúc áo nhỏ. Sau đó chúng nhanh chóng phát
triển thành những vết loét lớn có màu vàng-xám, bao quanh là một vòng
tròn đỏ. Thường sẽ có từ 5-10 vết trong miệng.
Những vết này có thể rất đau khiến trẻ khó ăn, uống và nuốt, khiến trẻ rất khó chịu và quấy khóc.
Những vết loét miệng này sẽ hết trong vòng 5-7 ngày.
Nổi ban trên da: Rất nhanh sau khi các nốt loét trong miệng xuất hiện, sẽ thấy nổi những nốt nhỏ màu đỏ trên da của trẻ.
Những vị trí hay gặp những nốt này nhất là ở ngón tay, lòng bàn tay, lòng bàn chân và thỉnh thoảng gặp ở mông và háng.
Những nốt này có kích thước khoảng 2-5mm, ở giữa có màu xám sẫm và có hình bầu dục.
Những nốt này thường
không đau và không ngứa, mặc dù chúng có thể trở thành những mụn nước
nhỏ, đôi khi gây đau và tức. Điều quan trọng là không được làm vỡ những
nốt này, vì có thể khiến bệnh lây lan.
Các nốt ban trên da và mụn nước có thể kéo dài tới 10 ngày.
Nguyên nhân
Bệnh tay chân miệng gây
ra bởi một số týp enterovirus khác nhau, nhưng tất cả đều thuộc nhóm
enterovirus A. Những týp hay gặp nhất là coxsackievirus A16, A6, A10 và
enterovirus 71.
Đầu tiên vi rút lan đến mô trong miệng, gần amiđan, và xuống hệ tiêu hóa.
Sau đó vi rút có thể
lan tới các hạch bạch huyết lân cận và qua máu đi khắp cơ thể. Hệ miễn
dịch sẽ chống trả lại vi rút để ngăn nó lan tới những cơ quan trọng yếu,
như não.
Bệnh lây như thế nào?
Các vi rút gây bệnh tay chân miệng có thể lây theo 2 cách:
- Qua những giọt dịch tiết từ đường hô hấp – gần giống đường lây của cảm cúm
- Qua các bề mặt nhiễm bẩn hoặc chất thải (phân)
Thông thường bệnh lây
lan do tay bị dính vi rút từ những đồ vật nhiễm bẩn, sau đó đưa tay lên
gần miệng hoặc mũi. Bệnh cũng có thể lây do hít phải vi rút qua những
giọt lơ lửng trong không khí.
Vi rút sẽ không lây lan theo cách này một khi người bệnh đã hết triệu chứng.
Tuy nhiên, vi rút cũng
có thể có mặt với số lượng lớn ở trong phân của người nhiễm, và có thể
tồn tại ở đó trong tới 4 tuần sau khi các triệu chứng đã hết.
Bệnh tay chân miệng nếu tiếp xúc với dịch từ các nốt mụn nước hoặc nước bọt của người bệnh.
3. Phân biệt bệnh tay chân miệng với các bệnh khác
Nhiều vi rút có thể gây các nốt đỏ và loét trong miệng – chứ không chỉ riêng những vi rút gây bệnh tay chân miệng.
Tuy nhiên, bác sĩ có thể phân biệt bệnh tay chân miệng với các nhiễm vi rút khác bằng:
- Tuổi của người bệnh – bệnh tay chân miệng hay gặp nhất ở trẻ dưới 10 tuổi
- Mô hình triệu chứng –
các triệu chứng bắt đầu bằng sốt cao và đau họng; sau đó các vết loét
phát triển trong miệng của trẻ, tiếp theo là các nốt phát ban ở bàn tay
và bàn chân
- Biểu hiện của các nốt – những nốt này nhỏ hơn nốt thủy đậu và thường có màu sắc, kích thước và hình dạng khác biệt
Có thể khẳng định (hoặc
loại trừ) bệnh tay chân miệng bằng cách dùng tăm bông quệt vùng da,
họng hoặc trực tràng của người bệnh và mang xét nghiệm. Đối với trẻ em
có thể dùng mẫu phân.
Biến chứng
Bệnh tay chân miệng thường nhẹ và tự khỏi mà không cần điều trị. Biến chứng thường hiếm gặp, nhưng có thể gồm:
Mất nước: Những
nốt loét trong họng và miệng có thể gây khó uống và khó nuốt, dẫn đến
mất nước. Điều quan trọng là trẻ phải được uống đủ nước. Khuyến khích
trẻ uống nước và sữa thay vì những loại đồ uống có tính a xít như nước
trái cây.
Có thể sẽ dễ hơn nếu khuyến khích trẻ uống từng ít một nhiều lần thay vì cố uống thật nhiều một lúc.
Hãy liên hệ với bác sĩ
nếu trẻ không thể hoặc không muốn uống bất kỳ loại đồ uống nào, hoặc nếu
trẻ có những dấu hiệu mất nước, bao gồm::
- Da khô, nhăn, khi véo da chỗ véo lâu hết.
- Không thể đi tiểu, hoặc không có nước tiểu trong 8 giờ
- Quấy khóc
- Mắt trũng
- Trẻ có vẻ mệt mỏi và lờ đờ bất thường
- Thóp trũng (ở trẻ nhỏ)
Những trường hợp mất
nước nhẹ có thể điều trị bằng dung dịch bù nước đường uống, có bán sẵn
tại phần lớn các hiệu thuốc. Những trường hợp nặng hơn có thể cần điều
trị trong bệnh viện.
Bội nhiễm: Cũng có nguy cơ các nốt trên da bị nhiễm trùng, nhất là nếu những nốt này bị trầy xước.
Các triệu chứng của nhiễm trùng da gồm:
- Đau, đỏ, sưng và cảm giác nóng ở chỗ nhiễm trùng
- Da rỉ nước hoặc có mủ
Hãy cho trẻ đi khám nếu nghi ngờ bị bội nhiễm ở da, vì trẻ có thể cần điều trị bằng kháng sinh bôi hoặc uống.
Viêm màng não do vi rút
Trong một số hiếm
trường hợp, bệnh tay chân miệng có thể dẫn đến viêm màng não do vi rút.
Viêm màng não vi rút ít nặng nề hơn viêm màng não vi khuẩn và không gây
đe dọa nghiêm trọng tới sức khỏe.
Phần lớn các trẻ sẽ phục hồi hoàn toàn trong vòng 2 tuần.
Các triệu chứng bao gồm:
- Sốt cao 38°C hoặc hơn
- Li bì
- Đau đầu
- Cứng gáy
- Sợ ánh sáng
Không có cách điều trị đặc hiệu cho viêm màng não vi rút ngoài việc dùng thuốc giảm đau để giảm triệu chứng.
Viêm não
Biến chứng nặng nhất nhưng hiếm gặp nhất của bệnh tay chân miệng là viêm não, có thể gây tổn thương não và đe dọa tính mạng.
Những dấu hiệu sớm của
viêm não là những triệu chứng giống như cúm, có thể diễn ra trong vài
giờ hoặc vài ngày. Các triệu chứng khác gồm:
- Mệt mỏi
- Thờ ơ, li bì hoặc lú lẫn
- Co giật chân tay
- Yếu hoặc liệt các chi
- Sợ ánh sáng
- Các triệu chứng thần kinh đặc hiệu khác
Trẻ vị viêm não cần được nhập viện để điều trị.
Phần lớn các trường hợp viêm não có liên quan đến bệnh tay chân miệng xảy ra trong những vụ dịch lớn do enterovirus 71.
Điều trị
Không có thuốc đặc trị cho bệnh tay chân miệng. Bệnh thường tự khỏi sau 7-10 ngày.
Bệnh do vi rút gây ra,
nghĩa là không thể điều trị bằng kháng sinh. Các thuốc chống vi rút cũng
không hiệu quả trong điều trị bệnh tay chân miệng.
Có thể giảm nhẹ triệu chứng ở trẻ bằng cách:
- Khuyến khích trẻ nghỉ
ngơi và uống nhiều nước (tốt nhất là nước thường hoặc sữa; tránh những
đồ uống có tính a xít như cô ca hay nước cam)
- Cho trẻ ăn thức ăn mềm như khoai tây nghiền và súp, vì việc ăn và nuốt sẽ khá khó khăn
- Dùng thuốc điều trị triệu chứng
Thuốc
Các thuốc không cần đơn
như paracetamol và ibuprofen, có thể giúp giảm đau họng và hạ sốt. Với
phụ nữ có thai, paracetamol được ưa chuộng hơn ibuprofen. Không dùng
aspirin cho trẻ dưới 16 tuổi.
Có nhiều loại gel,
thuốc xịt và nước súc miệng để điều trị loét miệng, mặc dù chưa rõ hiệu
quả thực sự của chúng. Những thuốc này bao gồm:
- Gel lidocaine – có thể dùng cho trẻ mọi lứa tuổi
- Xịt miệng benzydamine – dùng cho trẻ từ 5 tuổi trở lên
- Súc miệng benzydamine – dùng cho trẻ từ 12 tuổi trở lên
- Gel choline
salicylate – chỉ phù hợp cho người lớn từ 16 tuổi trở lên và không nên
dùng cho phụ nữ có thai hoặc đang cho con bú
Cần đọc kỹ hướng dẫn trước khi sử dụng vì có thể chỉ dùng thuốc một vài lần trong ngày.
Một cách khác là súc
miệng bằng nước muối ấm – pha nửa thìa cà phê muối (2,5g) với 1/4 lít
nước. Điều quan trọng là không được nuốt, vì thế cách này không được
khuyên dùng cho trẻ nhỏ.
Nếu trẻ có mụn nước, tránh làm vỡ mụn vì dịch bên trong làm bệnh lây lan. Các nốt mụn nước sẽ khô và hết trong vòng 7 ngày.
Khi nào cần đi khám?
Phần lớn các trường hợp bệnh tay chân miệng không cần vào viện vì triệu chứng sẽ hết trong vòng 7 ngày mà không cần điều trị.
Tuy nhiên, nếu không chắc trẻ có đúng là bị bệnh tay chân miệng hay không, có thể đưa trẻ đi khám bác sĩ.
Cũng nên liên hệ với bác sĩ nếu:
- Trẻ không thể hoặc không chịu uống bất kỳ đồ uống gì
- Trẻ có các dấu hiệu mất nước, bao gồm không đi tiểu nhiều như bình thường
- Các triệu chứng của trẻ không cải thiện hoặc nặng lên sau 7 ngày
- Trẻ có những triệu chứng phụ, như thay đổi tình trạng tâm thần, co giật, thay đổi tính cách và hành vi
Phòng ngừa bệnh lây lan
Bệnh tay chân miệng rất dễ lây. Cách tốt nhất để tránh mắc bệnh và lây lan bệnh là tránh tiếp xúc gần với người bệnh và:
- Luôn rửa tay sau khi đi vệ sinh hoặc sau khi thay tã cho trẻ, và trước khi chuẩn bị thức ăn
- Khuyến khích trẻ bị bệnh rửa tay thường xuyên
- Tránh dùng chung vật dụng với người nhiễm bệnh.
- Đảm bảo các bề mặt làm việc luôn sạch sẽ
- Giặt chăn ga gối hoặc quần áo có thể dính nước bọt, dịch từ mụn nước hoặc phân bằng nước nóng
Với nơi làm việc, trường học và nhà trẻ
Nếu trẻ bị bệnh tay chân miệng, cần cho trẻ nghỉ học trong khi trẻ thấy mệt.
Trẻ có thể đi học trở
lại ngay khi thấy khỏe hơn. Không cần bắt trẻ nghỉ học cho đến khi nốt
mụn nước cuối cùng liền hằn, vì rồi tất cả nốt mụn nước sẽ liền.
Tuy nhiên, đây chỉ là
lời khuyên. Từng trường và cơ sở nuôi dạy trẻ có thể từ chối không nhận
trẻ cho đến khi bệnh khỏi hoàn toàn.
Những lời khuyên này cũng áp dụng cho người lớn bị bệnh tay chân miệng muốn biết khi nào có thể đi làm trở lại.